Truyện ngắn : Ai biểu xấu 10-07-2021 04:05

Bạn đang xem: Truyện ngắn : Ai biểu xấu
10-07-2021 04:05

tại tranquoctoan.edu.vn

“…Bạn có một chút thiếu biểu cảm. Giọng của bạn ngập ngừng khi bạn đạt đến cao trào. Một điểm nữa là ngoại hình của bạn bị hạn chế. Và đây là cuộc thi tiếng hát truyền hình chứ không phải cuộc thi tiếng hát phát thanh…”. Nhận xét này của một thành viên trong ban giám khảo cuộc thi tiếng hát truyền hình tỉnh trong đêm chung kết. Tôi thấy thí sinh có một chút ngô nghê. mặt, khi giữa sân khấu sáng đèn, trước hàng nghìn người và đông đảo bạn bè đang xem truyền hình trực tiếp, anh bị chê… xấu.
Chắc chắn bạn không muốn trở nên xấu xí. Chắc chắn bố mẹ anh không muốn có con hư. Nhưng khi vị giám khảo đến từ thành phố văn minh kia “ôm ấp” (quả thật vẻ mặt rất ngây thơ) nhận xét về ngoại hình của mình, cậu sẽ oán đời, oán cha mẹ đã tạo ra mình. giữa cuộc đời này, khiến anh đến mức này, chết đứng trên sân khấu. Nhưng anh vẫn phải cười ngượng nghịu, chờ người ta chỉ trích, cảm ơn, rồi rời sân khấu trên đôi chân không phải của mình, khuôn mặt không còn của mình, di chuyển một tấm thân khô máu, thân xác cũng là không còn là của bạn nữa.
Tôi chợt nghĩ mình may mắn, phải biết hát, có lẽ tôi cũng đi thi. Còn cô nàng Ha Ha Ha mang số No No No Yes cũng bị trời trồng vì “ngoại hình hạn chế” hay “tên của bạn rất không phù hợp để làm… ca sĩ”. Bất ngờ? Không, tôi vẫn biết rằng khi nhìn vào gương, khi tôi nghĩ về mình, nhưng tôi vẫn cảm thấy đau đớn không thể kiểm soát. Và ánh đèn đêm ấy, nét mặt vô tư của vị giám khảo ấy, biển người ấy, bài hát ấy… sẽ mãi là nỗi ám ảnh không nguôi. Chỉ muốn làm cát, làm nước, làm dế…
Tại sao ngay từ đầu, trong thể lệ cuộc thi, người ta không đưa ra điều kiện “có ngoại hình đẹp” như một số nhà hàng thường dán thông báo tuyển tiếp viên hàng không. Phải dán mấy kiểu Jude Law, Lương Triều Vỹ hay Mai Phương Thúy lên để thiên hạ hiểu là đẹp phải thế này thế nọ. Bởi mỗi người có một quan niệm về cái đẹp khác nhau, như tôi thì xanh, đen, bụi bặm… là đẹp, rồi bạn lại nói thích vẻ dịu dàng, trong sáng, mong manh, sang trọng… Các thí sinh sau khi xem qua các tiêu chí và đánh giá Một vài mẫu ảnh dù sở hữu giọng hát hay như Lê Dung, Tuấn Ngọc, Mỹ Linh cũng nhìn lại sự “hạn chế ngoại hình” và rút lui không tiếc nuối.
Để không phải dốc hết tâm sức hát hàng chục bài và vượt qua bốn, năm vòng thi; để không dấy lên một chút niềm vui, một chút hi vọng, một khát khao khi vượt qua từng chặng đường; để không chạnh lòng khi nghe người ta hỏi: “Này, sao bố mẹ mày lại sinh ra mày ra nông nỗi này?”. Đi qua một giấc mộng dài, chợt bừng tỉnh vì bị dòng nước từ sông băng dội vào người, nhức nhối, cắt da cắt thịt. Tỉnh dậy, để thấy đời buồn vì những điều không đâu.
Cảm nhận và bộc lộ cảm xúc là hai việc khác nhau, một là chuyện cá nhân và hai là ảnh hưởng đến người khác. Ai cũng nghĩ như quan tòa, nhưng không phải ai cũng quá nhạy cảm, quá tàn nhẫn để diễn đạt thành lời, công khai giữa đám đông.
Tôi nhớ có lần, bạn bè hỏi sao bây giờ tôi quan tâm đến việc làm đẹp nhiều như vậy. Tôi cười tủm tỉm, nói ra thì nói vậy chứ thực ra tôi tin rằng mình cũng… có một chút nét duyên thầm. Nhưng tin cũng chẳng để làm gì, vì tôi biết với “ngoại hình hạn chế” thì chắc chắn không thể tranh suất “hát truyền hình” (nếu giọng hay), không thể làm marketer (nếu không). viết nữa). Tôi không viết được nữa), và nếu khó khăn hơn nữa, để nuôi các con tôi, tôi không thể tìm thấy một chân trong quán bia.
Ai là kẻ xấu?!

xem thêm thông tin chi tiết về Truyện ngắn : Ai biểu xấu
10-07-2021 04:05

Truyện ngắn : Ai biểu xấu
10-07-2021 04:05

Hình Ảnh về: Truyện ngắn : Ai biểu xấu
10-07-2021 04:05

Video về: Truyện ngắn : Ai biểu xấu
10-07-2021 04:05

Wiki về Truyện ngắn : Ai biểu xấu
10-07-2021 04:05

Truyện ngắn : Ai biểu xấu
10-07-2021 04:05

-

“…Bạn có một chút thiếu biểu cảm. Giọng của bạn ngập ngừng khi bạn đạt đến cao trào. Một điểm nữa là ngoại hình của bạn bị hạn chế. Và đây là cuộc thi tiếng hát truyền hình chứ không phải cuộc thi tiếng hát phát thanh...". Nhận xét này của một thành viên trong ban giám khảo cuộc thi tiếng hát truyền hình tỉnh trong đêm chung kết. Tôi thấy thí sinh có một chút ngô nghê. mặt, khi giữa sân khấu sáng đèn, trước hàng nghìn người và đông đảo bạn bè đang xem truyền hình trực tiếp, anh bị chê... xấu.
Chắc chắn bạn không muốn trở nên xấu xí. Chắc chắn bố mẹ anh không muốn có con hư. Nhưng khi vị giám khảo đến từ thành phố văn minh kia “ôm ấp” (quả thật vẻ mặt rất ngây thơ) nhận xét về ngoại hình của mình, cậu sẽ oán đời, oán cha mẹ đã tạo ra mình. giữa cuộc đời này, khiến anh đến mức này, chết đứng trên sân khấu. Nhưng anh vẫn phải cười ngượng nghịu, chờ người ta chỉ trích, cảm ơn, rồi rời sân khấu trên đôi chân không phải của mình, khuôn mặt không còn của mình, di chuyển một tấm thân khô máu, thân xác cũng là không còn là của bạn nữa.
Tôi chợt nghĩ mình may mắn, phải biết hát, có lẽ tôi cũng đi thi. Còn cô nàng Ha Ha Ha mang số No No No Yes cũng bị trời trồng vì "ngoại hình hạn chế" hay "tên của bạn rất không phù hợp để làm... ca sĩ". Bất ngờ? Không, tôi vẫn biết rằng khi nhìn vào gương, khi tôi nghĩ về mình, nhưng tôi vẫn cảm thấy đau đớn không thể kiểm soát. Và ánh đèn đêm ấy, nét mặt vô tư của vị giám khảo ấy, biển người ấy, bài hát ấy... sẽ mãi là nỗi ám ảnh không nguôi. Chỉ muốn làm cát, làm nước, làm dế...
Tại sao ngay từ đầu, trong thể lệ cuộc thi, người ta không đưa ra điều kiện “có ngoại hình đẹp” như một số nhà hàng thường dán thông báo tuyển tiếp viên hàng không. Phải dán mấy kiểu Jude Law, Lương Triều Vỹ hay Mai Phương Thúy lên để thiên hạ hiểu là đẹp phải thế này thế nọ. Bởi mỗi người có một quan niệm về cái đẹp khác nhau, như tôi thì xanh, đen, bụi bặm... là đẹp, rồi bạn lại nói thích vẻ dịu dàng, trong sáng, mong manh, sang trọng... Các thí sinh sau khi xem qua các tiêu chí và đánh giá Một vài mẫu ảnh dù sở hữu giọng hát hay như Lê Dung, Tuấn Ngọc, Mỹ Linh cũng nhìn lại sự “hạn chế ngoại hình” và rút lui không tiếc nuối.
Để không phải dốc hết tâm sức hát hàng chục bài và vượt qua bốn, năm vòng thi; để không dấy lên một chút niềm vui, một chút hi vọng, một khát khao khi vượt qua từng chặng đường; để không chạnh lòng khi nghe người ta hỏi: “Này, sao bố mẹ mày lại sinh ra mày ra nông nỗi này?”. Đi qua một giấc mộng dài, chợt bừng tỉnh vì bị dòng nước từ sông băng dội vào người, nhức nhối, cắt da cắt thịt. Tỉnh dậy, để thấy đời buồn vì những điều không đâu.
Cảm nhận và bộc lộ cảm xúc là hai việc khác nhau, một là chuyện cá nhân và hai là ảnh hưởng đến người khác. Ai cũng nghĩ như quan tòa, nhưng không phải ai cũng quá nhạy cảm, quá tàn nhẫn để diễn đạt thành lời, công khai giữa đám đông.
Tôi nhớ có lần, bạn bè hỏi sao bây giờ tôi quan tâm đến việc làm đẹp nhiều như vậy. Tôi cười tủm tỉm, nói ra thì nói vậy chứ thực ra tôi tin rằng mình cũng… có một chút nét duyên thầm. Nhưng tin cũng chẳng để làm gì, vì tôi biết với “ngoại hình hạn chế” thì chắc chắn không thể tranh suất “hát truyền hình” (nếu giọng hay), không thể làm marketer (nếu không). viết nữa). Tôi không viết được nữa), và nếu khó khăn hơn nữa, để nuôi các con tôi, tôi không thể tìm thấy một chân trong quán bia.
Ai là kẻ xấu?!

[rule_{ruleNumber}]

“…Bạn có một chút thiếu biểu cảm. Giọng của bạn ngập ngừng khi bạn đạt đến cao trào. Một điểm nữa là ngoại hình của bạn bị hạn chế. Và đây là cuộc thi tiếng hát truyền hình chứ không phải cuộc thi tiếng hát phát thanh…”. Nhận xét này của một thành viên trong ban giám khảo cuộc thi tiếng hát truyền hình tỉnh trong đêm chung kết. Tôi thấy thí sinh có một chút ngô nghê. mặt, khi giữa sân khấu sáng đèn, trước hàng nghìn người và đông đảo bạn bè đang xem truyền hình trực tiếp, anh bị chê… xấu.
Chắc chắn bạn không muốn trở nên xấu xí. Chắc chắn bố mẹ anh không muốn có con hư. Nhưng khi vị giám khảo đến từ thành phố văn minh kia “ôm ấp” (quả thật vẻ mặt rất ngây thơ) nhận xét về ngoại hình của mình, cậu sẽ oán đời, oán cha mẹ đã tạo ra mình. giữa cuộc đời này, khiến anh đến mức này, chết đứng trên sân khấu. Nhưng anh vẫn phải cười ngượng nghịu, chờ người ta chỉ trích, cảm ơn, rồi rời sân khấu trên đôi chân không phải của mình, khuôn mặt không còn của mình, di chuyển một tấm thân khô máu, thân xác cũng là không còn là của bạn nữa.
Tôi chợt nghĩ mình may mắn, phải biết hát, có lẽ tôi cũng đi thi. Còn cô nàng Ha Ha Ha mang số No No No Yes cũng bị trời trồng vì “ngoại hình hạn chế” hay “tên của bạn rất không phù hợp để làm… ca sĩ”. Bất ngờ? Không, tôi vẫn biết rằng khi nhìn vào gương, khi tôi nghĩ về mình, nhưng tôi vẫn cảm thấy đau đớn không thể kiểm soát. Và ánh đèn đêm ấy, nét mặt vô tư của vị giám khảo ấy, biển người ấy, bài hát ấy… sẽ mãi là nỗi ám ảnh không nguôi. Chỉ muốn làm cát, làm nước, làm dế…
Tại sao ngay từ đầu, trong thể lệ cuộc thi, người ta không đưa ra điều kiện “có ngoại hình đẹp” như một số nhà hàng thường dán thông báo tuyển tiếp viên hàng không. Phải dán mấy kiểu Jude Law, Lương Triều Vỹ hay Mai Phương Thúy lên để thiên hạ hiểu là đẹp phải thế này thế nọ. Bởi mỗi người có một quan niệm về cái đẹp khác nhau, như tôi thì xanh, đen, bụi bặm… là đẹp, rồi bạn lại nói thích vẻ dịu dàng, trong sáng, mong manh, sang trọng… Các thí sinh sau khi xem qua các tiêu chí và đánh giá Một vài mẫu ảnh dù sở hữu giọng hát hay như Lê Dung, Tuấn Ngọc, Mỹ Linh cũng nhìn lại sự “hạn chế ngoại hình” và rút lui không tiếc nuối.
Để không phải dốc hết tâm sức hát hàng chục bài và vượt qua bốn, năm vòng thi; để không dấy lên một chút niềm vui, một chút hi vọng, một khát khao khi vượt qua từng chặng đường; để không chạnh lòng khi nghe người ta hỏi: “Này, sao bố mẹ mày lại sinh ra mày ra nông nỗi này?”. Đi qua một giấc mộng dài, chợt bừng tỉnh vì bị dòng nước từ sông băng dội vào người, nhức nhối, cắt da cắt thịt. Tỉnh dậy, để thấy đời buồn vì những điều không đâu.
Cảm nhận và bộc lộ cảm xúc là hai việc khác nhau, một là chuyện cá nhân và hai là ảnh hưởng đến người khác. Ai cũng nghĩ như quan tòa, nhưng không phải ai cũng quá nhạy cảm, quá tàn nhẫn để diễn đạt thành lời, công khai giữa đám đông.
Tôi nhớ có lần, bạn bè hỏi sao bây giờ tôi quan tâm đến việc làm đẹp nhiều như vậy. Tôi cười tủm tỉm, nói ra thì nói vậy chứ thực ra tôi tin rằng mình cũng… có một chút nét duyên thầm. Nhưng tin cũng chẳng để làm gì, vì tôi biết với “ngoại hình hạn chế” thì chắc chắn không thể tranh suất “hát truyền hình” (nếu giọng hay), không thể làm marketer (nếu không). viết nữa). Tôi không viết được nữa), và nếu khó khăn hơn nữa, để nuôi các con tôi, tôi không thể tìm thấy một chân trong quán bia.
Ai là kẻ xấu?!

#Truyện #ngắn #biểu #xấu10072021

[rule_3_plain]

#Truyện #ngắn #biểu #xấu10072021

“…Bạn diễn đạt hơi thiếu biểu cảm. Giọng bạn đuối đi khi đến cao trào. Một điểm nữa là ngoại hình bạn bị hạn chế. Mà đây là thi Tiếng hát truyền hình chứ không phải tiếng hát phát thanh…”. Lời nhận xét này của một thành viên ban giám khảo cuộc thi tiếng hát truyền hình tỉnh trong đêm chung kết. Tôi thấy một chút điếng dại đi thoáng qua trên gương mặt thí sinh, khi giữa sân khấu lấp lóa ánh đèn, trước hàng ngàn người và đông đảo bạn xem truyền hình trực tiếp, anh bị chê… xấu.
Hẳn anh không muốn mình xấu. Hẳn cha mẹ anh cũng không muốn sinh con xấu. Nhưng vào cái lúc vị giám khảo đến từ thành phố văn minh kia “âu yếm” (quả thật vẻ mặt ông rất hồn nhiên) nhận xét về ngoại hình mình, anh sẽ oán giận cuộc đời, oán giận mẹ cha đã tạo ra anh giữa đời này, làm cho anh tới nông nỗi này, chết đứng trên sân khấu. Mà anh vẫn phải gượng gạo cười, chờ người ta chê xong, cảm ơn, và rời sân khấu trên đôi chân không phải của mình, gương mặt không còn là của mình, di chuyển một thân xác đã khô những máu, thân xác cũng không còn là của anh.
Tôi bỗng nghĩ mình may, phải biết hát hò, có khả năng tôi cũng đi thi. Và cái cô Hà Há Ha mang số báo danh Không Không Có cũng bị trời trồng bởi “ngoại hình hạn chế” hay “tên bạn rất không hợp để làm… ca sĩ”. Bất ngờ? Không, ta vẫn biết vậy khi nhìn vào gương, khi nghĩ về mình, nhưng ta vẫn đau một cách không kiềm chế. Và ánh đèn đêm đó, vẻ mặt vô tư của vị giám khảo đó, biển người đó, bài ca đó… mãi mãi là nỗi ám ảnh không nguôi được. Chỉ muốn làm cát, làm nước, làm giun dế cho rồi…
Sao ngay từ đầu, trong thể lệ cuộc thi, người ta không đưa ra điều kiện “ngoại hình đẹp” như mấy nhà hàng vẫn thường dán thông báo tuyển tiếp viên. Nhất thiết phải dán mấy cái hình mẫu Jude Law, Lương Triều Vỹ hay Mai Phương Thúy để người ta hiểu đẹp là phải như thế này. Bởi mỗi người có một quan niệm khác nhau về cái đẹp, như tôi, lam lũ, đen đúa, bụi bặm… là đẹp, thì bạn nói bạn thích vẻ dịu dàng, thuần khiết, mỏng manh, sang trọng… Người dự thi, sau khi ngó qua tiêu chí và mấy tấm hình mẫu thì dù có giọng đẹp như Lê Dung, Tuấn Ngọc, Mỹ Linh cũng ngó lại cái “ngoại hình hạn chế” mà rút lui không nuối tiếc.
Để không phải trút tâm huyết gan ruột mình hát cả chục bài, vượt qua bốn năm vòng thi; để không nuôi chút vui, chút hy vọng, khát vọng gì khi qua mỗi ải; để không phải xót lòng nghe người đời hỏi, “ê, sao ba má bạn đẻ bạn xấu vậy?”. Để đi qua một giấc mơ dài, chợt tỉnh bất ngờ vì bị dội vào người thứ nước lấy lên từ những dòng sông băng, buốt nhức, cắt da cắt thịt. Tỉnh dậy, để thấy đời buồn vì những chuyện không đâu.
Cảm giác và nói ra cảm giác là hai chuyện khác nhau, một cái là của riêng mình và cái kia tác động đến người khác. Ai cũng nghĩ như vị giám khảo kia, nhưng không phải ai cũng thiếu tế nhị, thừa tàn nhẫn để thể hiện nó bằng lời, công khai giữa đám đông.
Tôi nhớ có lần, bạn bè hỏi tôi sao mà lúc này quan tâm quá nhiều tới nhan sắc. Tôi cười thầm, ngoài miệng nói vậy thôi, chứ thật ra tôi tin là mình cũng… có chút duyên ngầm. Nhưng tin cũng chẳng làm gì, vì tôi biết với “ngoại hình hạn chế”, chắc chắn tôi không thể thi “tiếng hát truyền hình” (nếu có giọng ca khá), không thể làm nhân viên tiếp thị (nếu chẳng còn viết văn được nữa), và nếu khó khăn hơn nữa, để nuôi đám con ăn học, tôi cũng không tìm được một chân bưng bê trong quán bia.
Ai biểu xấu?!

#Truyện #ngắn #biểu #xấu10072021

[rule_2_plain]

#Truyện #ngắn #biểu #xấu10072021

[rule_2_plain]

#Truyện #ngắn #biểu #xấu10072021

[rule_3_plain]

#Truyện #ngắn #biểu #xấu10072021

“…Bạn diễn đạt hơi thiếu biểu cảm. Giọng bạn đuối đi khi đến cao trào. Một điểm nữa là ngoại hình bạn bị hạn chế. Mà đây là thi Tiếng hát truyền hình chứ không phải tiếng hát phát thanh…”. Lời nhận xét này của một thành viên ban giám khảo cuộc thi tiếng hát truyền hình tỉnh trong đêm chung kết. Tôi thấy một chút điếng dại đi thoáng qua trên gương mặt thí sinh, khi giữa sân khấu lấp lóa ánh đèn, trước hàng ngàn người và đông đảo bạn xem truyền hình trực tiếp, anh bị chê… xấu.
Hẳn anh không muốn mình xấu. Hẳn cha mẹ anh cũng không muốn sinh con xấu. Nhưng vào cái lúc vị giám khảo đến từ thành phố văn minh kia “âu yếm” (quả thật vẻ mặt ông rất hồn nhiên) nhận xét về ngoại hình mình, anh sẽ oán giận cuộc đời, oán giận mẹ cha đã tạo ra anh giữa đời này, làm cho anh tới nông nỗi này, chết đứng trên sân khấu. Mà anh vẫn phải gượng gạo cười, chờ người ta chê xong, cảm ơn, và rời sân khấu trên đôi chân không phải của mình, gương mặt không còn là của mình, di chuyển một thân xác đã khô những máu, thân xác cũng không còn là của anh.
Tôi bỗng nghĩ mình may, phải biết hát hò, có khả năng tôi cũng đi thi. Và cái cô Hà Há Ha mang số báo danh Không Không Có cũng bị trời trồng bởi “ngoại hình hạn chế” hay “tên bạn rất không hợp để làm… ca sĩ”. Bất ngờ? Không, ta vẫn biết vậy khi nhìn vào gương, khi nghĩ về mình, nhưng ta vẫn đau một cách không kiềm chế. Và ánh đèn đêm đó, vẻ mặt vô tư của vị giám khảo đó, biển người đó, bài ca đó… mãi mãi là nỗi ám ảnh không nguôi được. Chỉ muốn làm cát, làm nước, làm giun dế cho rồi…
Sao ngay từ đầu, trong thể lệ cuộc thi, người ta không đưa ra điều kiện “ngoại hình đẹp” như mấy nhà hàng vẫn thường dán thông báo tuyển tiếp viên. Nhất thiết phải dán mấy cái hình mẫu Jude Law, Lương Triều Vỹ hay Mai Phương Thúy để người ta hiểu đẹp là phải như thế này. Bởi mỗi người có một quan niệm khác nhau về cái đẹp, như tôi, lam lũ, đen đúa, bụi bặm… là đẹp, thì bạn nói bạn thích vẻ dịu dàng, thuần khiết, mỏng manh, sang trọng… Người dự thi, sau khi ngó qua tiêu chí và mấy tấm hình mẫu thì dù có giọng đẹp như Lê Dung, Tuấn Ngọc, Mỹ Linh cũng ngó lại cái “ngoại hình hạn chế” mà rút lui không nuối tiếc.
Để không phải trút tâm huyết gan ruột mình hát cả chục bài, vượt qua bốn năm vòng thi; để không nuôi chút vui, chút hy vọng, khát vọng gì khi qua mỗi ải; để không phải xót lòng nghe người đời hỏi, “ê, sao ba má bạn đẻ bạn xấu vậy?”. Để đi qua một giấc mơ dài, chợt tỉnh bất ngờ vì bị dội vào người thứ nước lấy lên từ những dòng sông băng, buốt nhức, cắt da cắt thịt. Tỉnh dậy, để thấy đời buồn vì những chuyện không đâu.
Cảm giác và nói ra cảm giác là hai chuyện khác nhau, một cái là của riêng mình và cái kia tác động đến người khác. Ai cũng nghĩ như vị giám khảo kia, nhưng không phải ai cũng thiếu tế nhị, thừa tàn nhẫn để thể hiện nó bằng lời, công khai giữa đám đông.
Tôi nhớ có lần, bạn bè hỏi tôi sao mà lúc này quan tâm quá nhiều tới nhan sắc. Tôi cười thầm, ngoài miệng nói vậy thôi, chứ thật ra tôi tin là mình cũng… có chút duyên ngầm. Nhưng tin cũng chẳng làm gì, vì tôi biết với “ngoại hình hạn chế”, chắc chắn tôi không thể thi “tiếng hát truyền hình” (nếu có giọng ca khá), không thể làm nhân viên tiếp thị (nếu chẳng còn viết văn được nữa), và nếu khó khăn hơn nữa, để nuôi đám con ăn học, tôi cũng không tìm được một chân bưng bê trong quán bia.
Ai biểu xấu?!

Chuyên mục: Truyện Cười
#Truyện #ngắn #biểu #xấu10072021

Related Articles

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *

Back to top button