Quen nhau qua mạng người có ngoại hình rất xấu

Bạn đang xem: Quen nhau qua mạng người có ngoại hình rất xấu tại tranquoctoan.edu.vn

Sau đây là bản dịch chi tiết

Tôi từng gặp một cô gái trên mạng và chúng tôi trò chuyện rất nhiều, có khi đến tận nửa đêm. Sau vài ngày quen nhau, tôi phát hiện ra rằng đối phương sống rất gần tôi, chỉ mất khoảng 20 phút đi bộ.

Sau khi quen nhau khoảng nửa tháng, cô ấy nói muốn gặp tôi. Tôi xin nói lại rằng tôi rất xấu xí vì một căn bệnh khiến cơ thể tôi biến dạng. Cô ấy nói không sao, bản thân cô ấy không quan tâm, chỉ muốn gặp vì thích tính cách của tôi. Lúc đó tôi rất cảm động nhưng vẫn hơi sợ nên vẫn từ chối. Cô ấy không nói gì vào thời điểm đó, nhưng cô ấy sẽ đưa nó ra cứ sau vài ngày. Thấy vậy, tôi cũng dần cảm động và đồng ý.

Chiều hôm đó, tôi đến đón cháu ở cổng trường mầm non, sẵn tiện đón cháu đi ăn nên tôi hơi lo lắng. Quá trình quen nhau khá bỡ ngỡ, tuy nói chuyện qua mạng khá vui vẻ nhưng lần đầu gặp mặt hai đứa cũng có chút ngại ngùng, thật ra tôi cũng là một đứa khá ít nói nên cả hai chẳng biết nói gì. Ngày ấy như thế, tôi nhìn người, người nhìn tôi, hai ta trao nhau nụ cười rồi lặng lẽ biến mất.

Sau khi về nước, tôi vẫn liên lạc bằng QQ với cô ấy, nhưng thấy cô ấy hơi lạnh nhạt, không còn phản ứng nhanh như trước nữa. Tôi nghĩ đó là điều bình thường vào thời điểm đó, bởi vì ngay cả tôi cũng không biết phải nói gì với cô ấy. Nhưng ba bốn ngày rồi, cô ấy vẫn thế, cả ngày không thèm xem tin nhắn của tôi, trước gặp mặt cô ấy nhiệt tình bao nhiêu, sau khi gặp mặt cô ấy lại lạnh nhạt bấy nhiêu.

Tôi không quen với sự thay đổi đột ngột như vậy nên cảm thấy rất khó chịu nên quyết định hỏi mẹ tại sao lại trở nên lạnh lùng như vậy? Cô đáp: “Đâu?, ai có vậy?”. Tôi thấy vậy cũng không nói gì nhiều, lòng như lửa đốt nhưng nghĩ đến cả 2 thì cũng không sao.

Vài ngày sau, cô ấy lại chủ động nhắn tin cho tôi: “Em thấy chúng ta không hợp nhau, anh không phải mẫu người em thích.”. Tôi hỏi lại: “Ý anh là về ngoại hình à?”. Cô ấy trả lời: “Không, vì trông anh hơi gia trưởng”. Lúc đó tôi kiểu: “?????”.

Tôi là một đứa ốm như cây trúc, từ nhỏ đến giờ tôi chưa từng bắt nạt ai khi nghe những lời đó. Tôi không còn tin vào cuộc sống này nữa, tôi chỉ có thể lặng lẽ xóa lịch sử trò chuyện.

Nói thật, tôi cũng ghét bản thân mình, ghét căn bệnh mà mình mắc phải. Tôi đã nghĩ rất nhiều về nó, về tương lai của mình nhưng chỉ biết khóc trong vô vọng. Tối hôm đó tôi đi tắm và nhìn mình khỏa thân trong gương, tôi nhìn rất lâu rồi tự hỏi mình, nếu tôi là cô ấy, liệu sau khi gặp tôi, cô ấy có thích mình không? Tôi sẽ có câu trả lời nhanh chóng và chắc chắn: “Không”. Ngay cả khi bản thân tôi không thích nó, hãy hỏi xem có ai khác không.

Dù sao mọi chuyện cũng đã qua, tôi chỉ biết cảm ơn cô ấy vì mấy ngày nhắn tin qua lại.

Nếu là bạn, bạn sẽ cảm thấy thế nào? Hãy cho chúng tôi biết, bài viết được dịch từ:https://www.zhihu.com/question/36076394/answer/1901027106

xem thêm thông tin chi tiết về Quen nhau qua mạng người có ngoại hình rất xấu

Quen nhau qua mạng người có ngoại hình rất xấu

Hình Ảnh về: Quen nhau qua mạng người có ngoại hình rất xấu

Video về: Quen nhau qua mạng người có ngoại hình rất xấu

Wiki về Quen nhau qua mạng người có ngoại hình rất xấu

Quen nhau qua mạng người có ngoại hình rất xấu -

Sau đây là bản dịch chi tiết

Tôi từng gặp một cô gái trên mạng và chúng tôi trò chuyện rất nhiều, có khi đến tận nửa đêm. Sau vài ngày quen nhau, tôi phát hiện ra rằng đối phương sống rất gần tôi, chỉ mất khoảng 20 phút đi bộ.

Sau khi quen nhau khoảng nửa tháng, cô ấy nói muốn gặp tôi. Tôi xin nói lại rằng tôi rất xấu xí vì một căn bệnh khiến cơ thể tôi biến dạng. Cô ấy nói không sao, bản thân cô ấy không quan tâm, chỉ muốn gặp vì thích tính cách của tôi. Lúc đó tôi rất cảm động nhưng vẫn hơi sợ nên vẫn từ chối. Cô ấy không nói gì vào thời điểm đó, nhưng cô ấy sẽ đưa nó ra cứ sau vài ngày. Thấy vậy, tôi cũng dần cảm động và đồng ý.

Chiều hôm đó, tôi đến đón cháu ở cổng trường mầm non, sẵn tiện đón cháu đi ăn nên tôi hơi lo lắng. Quá trình quen nhau khá bỡ ngỡ, tuy nói chuyện qua mạng khá vui vẻ nhưng lần đầu gặp mặt hai đứa cũng có chút ngại ngùng, thật ra tôi cũng là một đứa khá ít nói nên cả hai chẳng biết nói gì. Ngày ấy như thế, tôi nhìn người, người nhìn tôi, hai ta trao nhau nụ cười rồi lặng lẽ biến mất.

Sau khi về nước, tôi vẫn liên lạc bằng QQ với cô ấy, nhưng thấy cô ấy hơi lạnh nhạt, không còn phản ứng nhanh như trước nữa. Tôi nghĩ đó là điều bình thường vào thời điểm đó, bởi vì ngay cả tôi cũng không biết phải nói gì với cô ấy. Nhưng ba bốn ngày rồi, cô ấy vẫn thế, cả ngày không thèm xem tin nhắn của tôi, trước gặp mặt cô ấy nhiệt tình bao nhiêu, sau khi gặp mặt cô ấy lại lạnh nhạt bấy nhiêu.

Tôi không quen với sự thay đổi đột ngột như vậy nên cảm thấy rất khó chịu nên quyết định hỏi mẹ tại sao lại trở nên lạnh lùng như vậy? Cô đáp: "Đâu?, ai có vậy?". Tôi thấy vậy cũng không nói gì nhiều, lòng như lửa đốt nhưng nghĩ đến cả 2 thì cũng không sao.

Vài ngày sau, cô ấy lại chủ động nhắn tin cho tôi: "Em thấy chúng ta không hợp nhau, anh không phải mẫu người em thích.". Tôi hỏi lại: “Ý anh là về ngoại hình à?”. Cô ấy trả lời: “Không, vì trông anh hơi gia trưởng”. Lúc đó tôi kiểu: “?????”.

Tôi là một đứa ốm như cây trúc, từ nhỏ đến giờ tôi chưa từng bắt nạt ai khi nghe những lời đó. Tôi không còn tin vào cuộc sống này nữa, tôi chỉ có thể lặng lẽ xóa lịch sử trò chuyện.

Nói thật, tôi cũng ghét bản thân mình, ghét căn bệnh mà mình mắc phải. Tôi đã nghĩ rất nhiều về nó, về tương lai của mình nhưng chỉ biết khóc trong vô vọng. Tối hôm đó tôi đi tắm và nhìn mình khỏa thân trong gương, tôi nhìn rất lâu rồi tự hỏi mình, nếu tôi là cô ấy, liệu sau khi gặp tôi, cô ấy có thích mình không? Tôi sẽ có câu trả lời nhanh chóng và chắc chắn: “Không”. Ngay cả khi bản thân tôi không thích nó, hãy hỏi xem có ai khác không.

Dù sao mọi chuyện cũng đã qua, tôi chỉ biết cảm ơn cô ấy vì mấy ngày nhắn tin qua lại.

---

Nếu là bạn, bạn sẽ cảm thấy thế nào? Hãy cho chúng tôi biết, bài viết được dịch từ:https://www.zhihu.com/question/36076394/answer/1901027106

[rule_{ruleNumber}]

Sau đây là bản dịch chi tiết

Tôi từng gặp một cô gái trên mạng và chúng tôi trò chuyện rất nhiều, có khi đến tận nửa đêm. Sau vài ngày quen nhau, tôi phát hiện ra rằng đối phương sống rất gần tôi, chỉ mất khoảng 20 phút đi bộ.

Sau khi quen nhau khoảng nửa tháng, cô ấy nói muốn gặp tôi. Tôi xin nói lại rằng tôi rất xấu xí vì một căn bệnh khiến cơ thể tôi biến dạng. Cô ấy nói không sao, bản thân cô ấy không quan tâm, chỉ muốn gặp vì thích tính cách của tôi. Lúc đó tôi rất cảm động nhưng vẫn hơi sợ nên vẫn từ chối. Cô ấy không nói gì vào thời điểm đó, nhưng cô ấy sẽ đưa nó ra cứ sau vài ngày. Thấy vậy, tôi cũng dần cảm động và đồng ý.

Chiều hôm đó, tôi đến đón cháu ở cổng trường mầm non, sẵn tiện đón cháu đi ăn nên tôi hơi lo lắng. Quá trình quen nhau khá bỡ ngỡ, tuy nói chuyện qua mạng khá vui vẻ nhưng lần đầu gặp mặt hai đứa cũng có chút ngại ngùng, thật ra tôi cũng là một đứa khá ít nói nên cả hai chẳng biết nói gì. Ngày ấy như thế, tôi nhìn người, người nhìn tôi, hai ta trao nhau nụ cười rồi lặng lẽ biến mất.

Sau khi về nước, tôi vẫn liên lạc bằng QQ với cô ấy, nhưng thấy cô ấy hơi lạnh nhạt, không còn phản ứng nhanh như trước nữa. Tôi nghĩ đó là điều bình thường vào thời điểm đó, bởi vì ngay cả tôi cũng không biết phải nói gì với cô ấy. Nhưng ba bốn ngày rồi, cô ấy vẫn thế, cả ngày không thèm xem tin nhắn của tôi, trước gặp mặt cô ấy nhiệt tình bao nhiêu, sau khi gặp mặt cô ấy lại lạnh nhạt bấy nhiêu.

Tôi không quen với sự thay đổi đột ngột như vậy nên cảm thấy rất khó chịu nên quyết định hỏi mẹ tại sao lại trở nên lạnh lùng như vậy? Cô đáp: “Đâu?, ai có vậy?”. Tôi thấy vậy cũng không nói gì nhiều, lòng như lửa đốt nhưng nghĩ đến cả 2 thì cũng không sao.

Vài ngày sau, cô ấy lại chủ động nhắn tin cho tôi: “Em thấy chúng ta không hợp nhau, anh không phải mẫu người em thích.”. Tôi hỏi lại: “Ý anh là về ngoại hình à?”. Cô ấy trả lời: “Không, vì trông anh hơi gia trưởng”. Lúc đó tôi kiểu: “?????”.

Tôi là một đứa ốm như cây trúc, từ nhỏ đến giờ tôi chưa từng bắt nạt ai khi nghe những lời đó. Tôi không còn tin vào cuộc sống này nữa, tôi chỉ có thể lặng lẽ xóa lịch sử trò chuyện.

Nói thật, tôi cũng ghét bản thân mình, ghét căn bệnh mà mình mắc phải. Tôi đã nghĩ rất nhiều về nó, về tương lai của mình nhưng chỉ biết khóc trong vô vọng. Tối hôm đó tôi đi tắm và nhìn mình khỏa thân trong gương, tôi nhìn rất lâu rồi tự hỏi mình, nếu tôi là cô ấy, liệu sau khi gặp tôi, cô ấy có thích mình không? Tôi sẽ có câu trả lời nhanh chóng và chắc chắn: “Không”. Ngay cả khi bản thân tôi không thích nó, hãy hỏi xem có ai khác không.

Dù sao mọi chuyện cũng đã qua, tôi chỉ biết cảm ơn cô ấy vì mấy ngày nhắn tin qua lại.

Nếu là bạn, bạn sẽ cảm thấy thế nào? Hãy cho chúng tôi biết, bài viết được dịch từ:https://www.zhihu.com/question/36076394/answer/1901027106

#Quen #nhau #qua #mạng #người #có #ngoại #hình #rất #xấu

[rule_3_plain]

#Quen #nhau #qua #mạng #người #có #ngoại #hình #rất #xấu

Dưới đây là bản dịch chi tiết
Lúc trước tôi quen một cô gái trên mạng và chúng tôi trò chuyện rất vui vẻ, có khi đến tận nửa đêm. Sau vài ngày tìm hiểu lẫn nhau tôi phát hiện đối phương sinh sống ở rất gần chổ tôi, chỉ mất khoảng 20 phút đi bộ.
Sau khi quen biết được khoảng nửa tháng, cô ấy nói muốn gặp tôi. Tôi nói lại rằng tôi rất xấu xí vì một căn bệnh khiến cơ thể bị biến dạng. Cô ấy nói điều đó không quan trọng, bản thân không quan tâm, chỉ muốn gặp vì thích tính cách của tôi. Khi ấy tôi rất cảm động nhưng vẫn hơi sợ nên vẫn từ chối. Lúc đó cô ấy không nói gì nữa nhưng cứ cách vài ngày sẽ lại đề cập đến chuyện đó. Thấy thế tôi cũng dần lay động và đã đồng ý.
Trưa hôm đó, tôi đi đón cháu ở cổng trường mẫu giáo, sẵn tiện hẹn cô ấy đi ăn nên có chút lo lắng. Quá trình gặp gỡ khá gượng gạo, tuy trò chuyện qua mạng khá vui vẻ nhưng lần đầu gặp mặt hai người cũng hơi ngại ngùng, thực ra tôi cũng là một đứa khá ít nói nên cả hai cũng không biết phải nói gì. Bữa ấy y như kiểu, ta nhìn người, người lại nhìn ta, cả hai trao nhau nụ cười rồi lặng lẽ đi biệt tích vậy.
Sau khi về nhà, tôi vẫn liên lạc với cô ấy bằng QQ, nhưng thấy cô ấy cứ hơi lạnh nhạt, không còn trả lời nhanh như trước. Lúc ấy tôi nghĩ chuyện này cũng bình thường thôi, vì đến cả tôi cũng không biết phải nói chuyện gì với cô ấy. Nhưng ba rồi bốn ngày, cô ấy vẫn vậy, đến cả tin nhắn của tôi cả ngày cũng không thèm xem, trước khi gặp mặt nhiệt tình bao nhiêu thì sau khi gặp mặt cô ấy lại lạnh lùng bấy nhiêu.
Tôi không quen với sự thay đổi đột ngột như thế nên cảm thấy rất khó chịu, rồi quyết định hỏi cô ấy tại sao lại trở nên lạnh lùng thế? Cô ấy lại trả lời: “ Đâu?, em nào có như vậy?”. Khi thấy như vậy tôi cũng không nói gì nhiều, lòng như phát hỏa nhưng nghĩ lại cả hai cũng không là gì nên thôi.
Vài ngày sau cô ấy lại chủ động nhắn với tôi: “ Em nghĩ chúng ta không hợp nhau, anh không phải kiểu người em thích.”. Tôi hỏi lại: “ Ý em là về ngoại hình à?”. Ẻm lại đáp: “ Không, vì trông anh có vẻ hơi gia trưởng”. Lúc ấy tôi kiểu: “ ?????”.
Tôi một đứa ốm như cây tre, từ nhỏ đến lớn chưa biết bắt nạt ai bao giờ khi nghe những lời nói đó đã không còn tin vào nhân sinh này nữa, chỉ biết lặng lẽ xóa lịch sử trò chuyện.
Nói thật thì tôi cũng ghét bản thân mình, ghét cả căn bệnh đang tôi mắc phải. Tôi đã nghĩ rất nhiều về nó, về cả tương lai của bản thân nhưng chỉ biết khóc trong bất lực. Tối hôm đó tôi đi tắm và nhìn mình trần truồng trong gương, tôi nhìn rất lâu, rồi tự hỏi bản thân, nếu tôi là cô ấy, liệu sau khi gặp tôi, tôi có thích chính mình không? Tôi sẽ có câu trả lời là nhanh chóng và chắc chắn: “Không”. Đến cả bản thân mình tôi còn không thích thì hỏi có ai lại thích.
Dù sao thì mọi chuyện cũng đã qua rồi, cũng chỉ biết cảm ơn cô ấy vì mấy ngày nhắn tin qua lại mà thôi.

Nếu là bạn bạn sẽ như thế nào? hãy cho chúng tôi biết nhé, bài viết được dịch từ :https://www.zhihu.com/question/36076394/answer/1901027106

#Quen #nhau #qua #mạng #người #có #ngoại #hình #rất #xấu

[rule_2_plain]

#Quen #nhau #qua #mạng #người #có #ngoại #hình #rất #xấu

[rule_2_plain]

#Quen #nhau #qua #mạng #người #có #ngoại #hình #rất #xấu

[rule_3_plain]

#Quen #nhau #qua #mạng #người #có #ngoại #hình #rất #xấu

Dưới đây là bản dịch chi tiết
Lúc trước tôi quen một cô gái trên mạng và chúng tôi trò chuyện rất vui vẻ, có khi đến tận nửa đêm. Sau vài ngày tìm hiểu lẫn nhau tôi phát hiện đối phương sinh sống ở rất gần chổ tôi, chỉ mất khoảng 20 phút đi bộ.
Sau khi quen biết được khoảng nửa tháng, cô ấy nói muốn gặp tôi. Tôi nói lại rằng tôi rất xấu xí vì một căn bệnh khiến cơ thể bị biến dạng. Cô ấy nói điều đó không quan trọng, bản thân không quan tâm, chỉ muốn gặp vì thích tính cách của tôi. Khi ấy tôi rất cảm động nhưng vẫn hơi sợ nên vẫn từ chối. Lúc đó cô ấy không nói gì nữa nhưng cứ cách vài ngày sẽ lại đề cập đến chuyện đó. Thấy thế tôi cũng dần lay động và đã đồng ý.
Trưa hôm đó, tôi đi đón cháu ở cổng trường mẫu giáo, sẵn tiện hẹn cô ấy đi ăn nên có chút lo lắng. Quá trình gặp gỡ khá gượng gạo, tuy trò chuyện qua mạng khá vui vẻ nhưng lần đầu gặp mặt hai người cũng hơi ngại ngùng, thực ra tôi cũng là một đứa khá ít nói nên cả hai cũng không biết phải nói gì. Bữa ấy y như kiểu, ta nhìn người, người lại nhìn ta, cả hai trao nhau nụ cười rồi lặng lẽ đi biệt tích vậy.
Sau khi về nhà, tôi vẫn liên lạc với cô ấy bằng QQ, nhưng thấy cô ấy cứ hơi lạnh nhạt, không còn trả lời nhanh như trước. Lúc ấy tôi nghĩ chuyện này cũng bình thường thôi, vì đến cả tôi cũng không biết phải nói chuyện gì với cô ấy. Nhưng ba rồi bốn ngày, cô ấy vẫn vậy, đến cả tin nhắn của tôi cả ngày cũng không thèm xem, trước khi gặp mặt nhiệt tình bao nhiêu thì sau khi gặp mặt cô ấy lại lạnh lùng bấy nhiêu.
Tôi không quen với sự thay đổi đột ngột như thế nên cảm thấy rất khó chịu, rồi quyết định hỏi cô ấy tại sao lại trở nên lạnh lùng thế? Cô ấy lại trả lời: “ Đâu?, em nào có như vậy?”. Khi thấy như vậy tôi cũng không nói gì nhiều, lòng như phát hỏa nhưng nghĩ lại cả hai cũng không là gì nên thôi.
Vài ngày sau cô ấy lại chủ động nhắn với tôi: “ Em nghĩ chúng ta không hợp nhau, anh không phải kiểu người em thích.”. Tôi hỏi lại: “ Ý em là về ngoại hình à?”. Ẻm lại đáp: “ Không, vì trông anh có vẻ hơi gia trưởng”. Lúc ấy tôi kiểu: “ ?????”.
Tôi một đứa ốm như cây tre, từ nhỏ đến lớn chưa biết bắt nạt ai bao giờ khi nghe những lời nói đó đã không còn tin vào nhân sinh này nữa, chỉ biết lặng lẽ xóa lịch sử trò chuyện.
Nói thật thì tôi cũng ghét bản thân mình, ghét cả căn bệnh đang tôi mắc phải. Tôi đã nghĩ rất nhiều về nó, về cả tương lai của bản thân nhưng chỉ biết khóc trong bất lực. Tối hôm đó tôi đi tắm và nhìn mình trần truồng trong gương, tôi nhìn rất lâu, rồi tự hỏi bản thân, nếu tôi là cô ấy, liệu sau khi gặp tôi, tôi có thích chính mình không? Tôi sẽ có câu trả lời là nhanh chóng và chắc chắn: “Không”. Đến cả bản thân mình tôi còn không thích thì hỏi có ai lại thích.
Dù sao thì mọi chuyện cũng đã qua rồi, cũng chỉ biết cảm ơn cô ấy vì mấy ngày nhắn tin qua lại mà thôi.

Nếu là bạn bạn sẽ như thế nào? hãy cho chúng tôi biết nhé, bài viết được dịch từ :https://www.zhihu.com/question/36076394/answer/1901027106

Chuyên mục: Tin Tức Đời Sống
#Quen #nhau #qua #mạng #người #có #ngoại #hình #rất #xấu

Related Articles

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *

Back to top button