Lần bạn cảm nhận “cái ế” sâu sắc đến đáng sợ là khi nào? 25-06-2021 05:14

Bạn đang xem: Lần bạn cảm nhận “cái ế” sâu sắc đến đáng sợ là khi nào?
25-06-2021 05:14

tại tranquoctoan.edu.vn

Đêm hôm trước, thư viện đóng cửa lúc 10 giờ, đội ngũ nghiên cứu viên vội vã trở về ký túc xá. Tôi cũng là một trong số họ, một mình lặng lẽ bước về nhà.
Đây là Cáp Nhĩ Tân. Trời vừa mới có tuyết vào sáng hôm đó. Phía trước có một con dốc, mặt đường chắc chắn đóng băng, giờ lên đó sẽ như chơi. Thôi thì vòng qua đường nhỏ.
Rõ ràng, cặp đôi trước mặt tôi cũng có cùng suy nghĩ với tôi, cùng rẽ hướng. Lúc đầu cũng chả để ý gì đâu, sau 4 năm đại học nhìn mấy cái cảnh ôm ấp này quen rồi.
Con đường nhỏ này nằm cạnh căng tin nên có rất nhiều xe tải lớn đậu. Con đường vốn đã nhỏ, nay lại có ô tô đậu hai bên đường, thế là hết cả lối đi, chỉ còn lại một khoảng trống nhỏ đủ cho hai người đi qua.
Có lẽ đêm đông lạnh giá đã khiến cho cặp đôi trước mặt nảy sinh vài mâu thuẫn nhỏ. Họ vừa đi vừa cãi nhau. Tôi làm tai nghe “feel the beat” trong bản nhạc mà không để ý.
Ừ thì, tôi chỉ muốn trải qua một đêm bình thường, chỉ muốn bình yên trở về căn phòng trọ của mình. Nhưng thật sự, chẳng ông trời nào cho tôi được điều tôi muốn, tôi phải chứng kiến ​​cảnh xấu hổ sắp xảy ra.
Hai người phía trước đứng cách một lối đi nhỏ giữa hai chiếc xe, anh trai dường như không thể cãi lại cô gái nên nhanh chóng ôm lấy bạn gái và cưỡng hôn.
Quả nhiên, cô gái ngây người, chắc là ngoài cái lưỡi đang hoạt động ra thì toàn thân cứng ngắc.
Tất nhiên, tôi đứng đó như một thằng ngốc, úp mặt xuống, não đông cứng.
Tôi bị hai người chặn ngang, tiến cũng không lùi, chỉ biết đứng yên hưởng thụ nụ hôn nồng cháy như phim Hàn giữa cái lạnh miền Bắc.
Phải thừa nhận rằng tình yêu có thể khiến lá phổi hoạt động hết công suất. Hai người hôn nhau sâu hơn 2 phút vẫn chưa có dấu hiệu dừng lại. Mãi cho đến khi bản nhạc trong tai nghe của tôi vang lên nốt nhạc cuối cùng, cả hai mới ngậm ngùi chia tay nhau.
Sau khi hai người họ hôn nhau, họ phát hiện ra rằng có một thường dân đóng vai trò là một đám đông phía sau tôi.
Hai người họ vừa thở hổn hển (chắc là thiếu dưỡng khí), vừa kinh ngạc nhìn tôi. Lúc đó mọi thứ như ngừng lại (chắc như trong phim có tiếng dế kêu).
Ừ thì tình yêu thật kỳ diệu, nó có thể khiến họ làm lành trong tích tắc, nắm tay nhau bước đi như chưa hề có chuyện gì xảy ra, chỉ còn lại sự xấu hổ và tôi đứng đó.
Tôi chưa bao giờ cảm thấy rằng Cáp Nhĩ Tân sẽ có một ngày lạnh đến đau lòng như vậy.

Lần bạn cảm nhận “cái ế” sâu sắc đến đáng sợ là khi nào?
25-06-2021 05:14

Hình Ảnh về: Lần bạn cảm nhận “cái ế” sâu sắc đến đáng sợ là khi nào?
25-06-2021 05:14

Video về: Lần bạn cảm nhận “cái ế” sâu sắc đến đáng sợ là khi nào?
25-06-2021 05:14

Wiki về Lần bạn cảm nhận “cái ế” sâu sắc đến đáng sợ là khi nào?
25-06-2021 05:14

Lần bạn cảm nhận "cái ế" sâu sắc đến đáng sợ là khi nào?
25-06-2021 05:14

-

Đêm hôm trước, thư viện đóng cửa lúc 10 giờ, đội ngũ nghiên cứu viên vội vã trở về ký túc xá. Tôi cũng là một trong số họ, một mình lặng lẽ bước về nhà.
Đây là Cáp Nhĩ Tân. Trời vừa mới có tuyết vào sáng hôm đó. Phía trước có một con dốc, mặt đường chắc chắn đóng băng, giờ lên đó sẽ như chơi. Thôi thì vòng qua đường nhỏ.
Rõ ràng, cặp đôi trước mặt tôi cũng có cùng suy nghĩ với tôi, cùng rẽ hướng. Lúc đầu cũng chả để ý gì đâu, sau 4 năm đại học nhìn mấy cái cảnh ôm ấp này quen rồi.
Con đường nhỏ này nằm cạnh căng tin nên có rất nhiều xe tải lớn đậu. Con đường vốn đã nhỏ, nay lại có ô tô đậu hai bên đường, thế là hết cả lối đi, chỉ còn lại một khoảng trống nhỏ đủ cho hai người đi qua.
Có lẽ đêm đông lạnh giá đã khiến cho cặp đôi trước mặt nảy sinh vài mâu thuẫn nhỏ. Họ vừa đi vừa cãi nhau. Tôi làm tai nghe "feel the beat" trong bản nhạc mà không để ý.
Ừ thì, tôi chỉ muốn trải qua một đêm bình thường, chỉ muốn bình yên trở về căn phòng trọ của mình. Nhưng thật sự, chẳng ông trời nào cho tôi được điều tôi muốn, tôi phải chứng kiến ​​cảnh xấu hổ sắp xảy ra.
Hai người phía trước đứng cách một lối đi nhỏ giữa hai chiếc xe, anh trai dường như không thể cãi lại cô gái nên nhanh chóng ôm lấy bạn gái và cưỡng hôn.
Quả nhiên, cô gái ngây người, chắc là ngoài cái lưỡi đang hoạt động ra thì toàn thân cứng ngắc.
Tất nhiên, tôi đứng đó như một thằng ngốc, úp mặt xuống, não đông cứng.
Tôi bị hai người chặn ngang, tiến cũng không lùi, chỉ biết đứng yên hưởng thụ nụ hôn nồng cháy như phim Hàn giữa cái lạnh miền Bắc.
Phải thừa nhận rằng tình yêu có thể khiến lá phổi hoạt động hết công suất. Hai người hôn nhau sâu hơn 2 phút vẫn chưa có dấu hiệu dừng lại. Mãi cho đến khi bản nhạc trong tai nghe của tôi vang lên nốt nhạc cuối cùng, cả hai mới ngậm ngùi chia tay nhau.
Sau khi hai người họ hôn nhau, họ phát hiện ra rằng có một thường dân đóng vai trò là một đám đông phía sau tôi.
Hai người họ vừa thở hổn hển (chắc là thiếu dưỡng khí), vừa kinh ngạc nhìn tôi. Lúc đó mọi thứ như ngừng lại (chắc như trong phim có tiếng dế kêu).
Ừ thì tình yêu thật kỳ diệu, nó có thể khiến họ làm lành trong tích tắc, nắm tay nhau bước đi như chưa hề có chuyện gì xảy ra, chỉ còn lại sự xấu hổ và tôi đứng đó.
Tôi chưa bao giờ cảm thấy rằng Cáp Nhĩ Tân sẽ có một ngày lạnh đến đau lòng như vậy.

[rule_{ruleNumber}]

Đêm hôm trước, thư viện đóng cửa lúc 10 giờ, đội ngũ nghiên cứu viên vội vã trở về ký túc xá. Tôi cũng là một trong số họ, một mình lặng lẽ bước về nhà.
Đây là Cáp Nhĩ Tân. Trời vừa mới có tuyết vào sáng hôm đó. Phía trước có một con dốc, mặt đường chắc chắn đóng băng, giờ lên đó sẽ như chơi. Thôi thì vòng qua đường nhỏ.
Rõ ràng, cặp đôi trước mặt tôi cũng có cùng suy nghĩ với tôi, cùng rẽ hướng. Lúc đầu cũng chả để ý gì đâu, sau 4 năm đại học nhìn mấy cái cảnh ôm ấp này quen rồi.
Con đường nhỏ này nằm cạnh căng tin nên có rất nhiều xe tải lớn đậu. Con đường vốn đã nhỏ, nay lại có ô tô đậu hai bên đường, thế là hết cả lối đi, chỉ còn lại một khoảng trống nhỏ đủ cho hai người đi qua.
Có lẽ đêm đông lạnh giá đã khiến cho cặp đôi trước mặt nảy sinh vài mâu thuẫn nhỏ. Họ vừa đi vừa cãi nhau. Tôi làm tai nghe “feel the beat” trong bản nhạc mà không để ý.
Ừ thì, tôi chỉ muốn trải qua một đêm bình thường, chỉ muốn bình yên trở về căn phòng trọ của mình. Nhưng thật sự, chẳng ông trời nào cho tôi được điều tôi muốn, tôi phải chứng kiến ​​cảnh xấu hổ sắp xảy ra.
Hai người phía trước đứng cách một lối đi nhỏ giữa hai chiếc xe, anh trai dường như không thể cãi lại cô gái nên nhanh chóng ôm lấy bạn gái và cưỡng hôn.
Quả nhiên, cô gái ngây người, chắc là ngoài cái lưỡi đang hoạt động ra thì toàn thân cứng ngắc.
Tất nhiên, tôi đứng đó như một thằng ngốc, úp mặt xuống, não đông cứng.
Tôi bị hai người chặn ngang, tiến cũng không lùi, chỉ biết đứng yên hưởng thụ nụ hôn nồng cháy như phim Hàn giữa cái lạnh miền Bắc.
Phải thừa nhận rằng tình yêu có thể khiến lá phổi hoạt động hết công suất. Hai người hôn nhau sâu hơn 2 phút vẫn chưa có dấu hiệu dừng lại. Mãi cho đến khi bản nhạc trong tai nghe của tôi vang lên nốt nhạc cuối cùng, cả hai mới ngậm ngùi chia tay nhau.
Sau khi hai người họ hôn nhau, họ phát hiện ra rằng có một thường dân đóng vai trò là một đám đông phía sau tôi.
Hai người họ vừa thở hổn hển (chắc là thiếu dưỡng khí), vừa kinh ngạc nhìn tôi. Lúc đó mọi thứ như ngừng lại (chắc như trong phim có tiếng dế kêu).
Ừ thì tình yêu thật kỳ diệu, nó có thể khiến họ làm lành trong tích tắc, nắm tay nhau bước đi như chưa hề có chuyện gì xảy ra, chỉ còn lại sự xấu hổ và tôi đứng đó.
Tôi chưa bao giờ cảm thấy rằng Cáp Nhĩ Tân sẽ có một ngày lạnh đến đau lòng như vậy.

#Lần #bạn #cảm #nhận #cái #ế #sâu #sắc #đến #đáng #sợ #là #khi #nào25062021

[rule_3_plain]

#Lần #bạn #cảm #nhận #cái #ế #sâu #sắc #đến #đáng #sợ #là #khi #nào25062021

Tối hôm trước, 10h thư viện đóng cửa, đội quân nghiên cứu sinh lũ lượt túa ra trở về kí túc xá. Tôi cũng là một trong số đó, một mình lặng thầm chầm chậm đi về.
Ở đây là Cáp Nhĩ Tân. Sáng hôm đó vừa mới có tuyết rơi. Phía trước là một con dốc, chắc chắn mặt đường đã bị đóng băng rồi, bây giờ mà đi lên đó sẽ bị trượt dập đầu như chơi. Thôi thì đánh vòng qua con đường nhỏ.
Hiển nhiên, cặp đôi trước mặt cũng có chung ý tưởng với tôi, cùng quẹo qua con đường đó. Ban đầu thì tôi không để ý gì đâu, đằng nào cũng ế suốt 4 năm đại học, gặp mấy cảnh ôm ấp này cũng quen rồi.
Con đường nhỏ này nằm bên cạnh canteen nên có rất nhiều xe chở hàng lớn đậu lại. Đường vốn dĩ đã nhỏ rồi, giờ lại còn có xe đậu hai bên đường nữa thì hết cả lối đi, chỉ còn lại một khoảng nhỏ đủ để hai người đi qua mà thôi.
Chắc có lẽ cái giá lạnh đêm đông đã khiến cho cặp đôi phía trước có một vài mâu thuẫn nhỏ. Họ vừa đi vừa cãi nhau. Tôi làm bộ đeo tai nghe “feel the beat” trong âm nhạc không để ý tới.
Ừ thì thôi, tôi cũng chỉ muốn trải qua một đêm bình thường, chỉ muốn trở về phòng kí túc xá một cách bình yên. Nhưng thật sự ông trời nào có cho tôi được như ý, phải bắt tôi chứng kiến cái cảnh ngượng ngùng xấu hổ sắp diễn ra mới chịu.
Hai người phía trước đứng theo lối nhỏ giữa hai chiếc xe, anh trai có vẻ cãi không lại cô gái nên nhanh trí ôm lấy bạn gái mình cưỡng hôn.
Quả nhiên, cô gái ngớ người, chắc là ngoài cái lưỡi đang hoạt động ra thì cả người cũng cứng đơ chứ gì.
Đương nhiên, tôi đứng sững như một con ngốc, mặt trề xuống, não đóng băng.
Tôi bị hai người họ chắn đường, tiến không được mà lùi cũng không xong, chỉ có thể đứng yên bất động thưởng thức nụ hôn nồng cháy như trong phim Hàn giữa cái lạnh phương bắc kia.
Phải công nhận, tình yêu có thể làm cho phổi hoạt động hết năng suất. Hai người hôn sâu chắc cũng được hơn 2 phút mà chưa có dấu hiệu dừng lại. Mãi đến tiếng nhạc trong tai nghe của tôi cất lên nốt cuối cùng thì hai người mới bùi ngùi tách ra.
Hai người hôn xong thì mới phát hiện phía sau còn có một con thường dân đóng vai quần chúng như tôi.
Hai người vừa thở dốc (chắc là thiếu oxi), vừa kinh ngạc nhìn tôi. Khoảnh khắc đó, mọi thứ dường như dừng lại (phải như trong phim là đã có lồng tiếng dế kêu rồi đó).
Ừm, tình yêu thật đáng nể, nó có thể khiến họ làm hòa ngay tức khắc, tay trong tay quay người bước tiếp như chưa có chuyện gì xảy ra, chỉ để lại sự xấu hổ và tôi đứng yên đó.
Tôi chưa bao giờ cảm nhận Cáp Nhĩ Tân lại có một ngày lạnh thấu tim can như vậy.

#Lần #bạn #cảm #nhận #cái #ế #sâu #sắc #đến #đáng #sợ #là #khi #nào25062021

[rule_2_plain]

#Lần #bạn #cảm #nhận #cái #ế #sâu #sắc #đến #đáng #sợ #là #khi #nào25062021

[rule_2_plain]

#Lần #bạn #cảm #nhận #cái #ế #sâu #sắc #đến #đáng #sợ #là #khi #nào25062021

[rule_3_plain]

#Lần #bạn #cảm #nhận #cái #ế #sâu #sắc #đến #đáng #sợ #là #khi #nào25062021

Tối hôm trước, 10h thư viện đóng cửa, đội quân nghiên cứu sinh lũ lượt túa ra trở về kí túc xá. Tôi cũng là một trong số đó, một mình lặng thầm chầm chậm đi về.
Ở đây là Cáp Nhĩ Tân. Sáng hôm đó vừa mới có tuyết rơi. Phía trước là một con dốc, chắc chắn mặt đường đã bị đóng băng rồi, bây giờ mà đi lên đó sẽ bị trượt dập đầu như chơi. Thôi thì đánh vòng qua con đường nhỏ.
Hiển nhiên, cặp đôi trước mặt cũng có chung ý tưởng với tôi, cùng quẹo qua con đường đó. Ban đầu thì tôi không để ý gì đâu, đằng nào cũng ế suốt 4 năm đại học, gặp mấy cảnh ôm ấp này cũng quen rồi.
Con đường nhỏ này nằm bên cạnh canteen nên có rất nhiều xe chở hàng lớn đậu lại. Đường vốn dĩ đã nhỏ rồi, giờ lại còn có xe đậu hai bên đường nữa thì hết cả lối đi, chỉ còn lại một khoảng nhỏ đủ để hai người đi qua mà thôi.
Chắc có lẽ cái giá lạnh đêm đông đã khiến cho cặp đôi phía trước có một vài mâu thuẫn nhỏ. Họ vừa đi vừa cãi nhau. Tôi làm bộ đeo tai nghe “feel the beat” trong âm nhạc không để ý tới.
Ừ thì thôi, tôi cũng chỉ muốn trải qua một đêm bình thường, chỉ muốn trở về phòng kí túc xá một cách bình yên. Nhưng thật sự ông trời nào có cho tôi được như ý, phải bắt tôi chứng kiến cái cảnh ngượng ngùng xấu hổ sắp diễn ra mới chịu.
Hai người phía trước đứng theo lối nhỏ giữa hai chiếc xe, anh trai có vẻ cãi không lại cô gái nên nhanh trí ôm lấy bạn gái mình cưỡng hôn.
Quả nhiên, cô gái ngớ người, chắc là ngoài cái lưỡi đang hoạt động ra thì cả người cũng cứng đơ chứ gì.
Đương nhiên, tôi đứng sững như một con ngốc, mặt trề xuống, não đóng băng.
Tôi bị hai người họ chắn đường, tiến không được mà lùi cũng không xong, chỉ có thể đứng yên bất động thưởng thức nụ hôn nồng cháy như trong phim Hàn giữa cái lạnh phương bắc kia.
Phải công nhận, tình yêu có thể làm cho phổi hoạt động hết năng suất. Hai người hôn sâu chắc cũng được hơn 2 phút mà chưa có dấu hiệu dừng lại. Mãi đến tiếng nhạc trong tai nghe của tôi cất lên nốt cuối cùng thì hai người mới bùi ngùi tách ra.
Hai người hôn xong thì mới phát hiện phía sau còn có một con thường dân đóng vai quần chúng như tôi.
Hai người vừa thở dốc (chắc là thiếu oxi), vừa kinh ngạc nhìn tôi. Khoảnh khắc đó, mọi thứ dường như dừng lại (phải như trong phim là đã có lồng tiếng dế kêu rồi đó).
Ừm, tình yêu thật đáng nể, nó có thể khiến họ làm hòa ngay tức khắc, tay trong tay quay người bước tiếp như chưa có chuyện gì xảy ra, chỉ để lại sự xấu hổ và tôi đứng yên đó.
Tôi chưa bao giờ cảm nhận Cáp Nhĩ Tân lại có một ngày lạnh thấu tim can như vậy.

Chuyên mục: Truyện Cười
#Lần #bạn #cảm #nhận #cái #ế #sâu #sắc #đến #đáng #sợ #là #khi #nào25062021

Related Articles

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *

Back to top button