Anh đừng trách phận duyên – Hoàng Khánh Linh

Bạn đang xem bài thơ: Anh đừng trách phận duyên – Hoàng Khánh Linh tại tranquoctoan.edu.vn

Là tại anh… sao lại rơi vào số mệnh?
Tình yêu không nói với một đời đau khổ
Tôi chưa bao giờ thực hiện một lời hứa trước đây
Nên Lơ… lục bình tím trôi chiều.

Là tại anh… Mình cách biệt hai nơi
Nên mỗi người một phương trời xa xăm
Mắt em buồn như sương sa
Tình em buồn như trăng lạnh xa vắng.

Là tại ngươi… ta lưu lạc trăm năm
Vì trái tim tôi ngược hướng thật buồn
Bạn có mây vào buổi chiều không?
Tôi buồn… hồn lạc lối.

Lẽ nào số phận chẳng lỡ làng?
Thôi anh không trách em nữa
Chiều qua em về trường xưa
Cánh phượng hồng theo gió bay đi.


Mình thôi hận, thôi trách giận, chia tay
Yeah, chúng ta sẽ rơi vào định mệnh đó, chúng ta sẽ bỏ lỡ nó
Hai chúng ta… người quen từ quá khứ
Cho đến bây giờ… có lẽ tôi vẫn còn yêu…


Xem thêm: Chào Tháng Tư – Hồng Giang

xem thêm thông tin chi tiết về bài thơ Anh đừng trách phận duyên – Hoàng Khánh Linh

Anh đừng trách phận duyên – Hoàng Khánh Linh

Chuyên mục: Thơ Hay Về Tình Yêu
#Anh #đừng #trách #phận #duyên #Hoàng #Khánh #Linh

Related Articles

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *

Back to top button